Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

SG, 23/03/15

Có lẽ vết thương xưa in hằn qá sâu nơi đáy con tim t...

T trước đây là 1 đứa vô cùng năng động, 1 đứa vô cùng tự tin vào bản thân,  mạnh mẽ, tử tế, ngọt ngào, ....
Giờ đây, t vẫn là t, vẫn da vẫn thịt ấy... Nhưng trong t nay đã khác nhiều... 1 đứa con gái thích yên tĩnh, thích 1 mình, hay buồn, suy nghĩ nhiều, 1 đứa cộc cằn, yếu đuối, luôn nghĩ chuyện tiêu cực ... rất nhiều... Nhiều lúc thức dậy chỉ muốn nhắm nghiền mắt lại để cho mọi thứ cứ tự nhiên trôi qa, cứ ngủ đi, ngủ tiếp đi cho hết ngày... Niềm tin về t.g không còn nhiều, niềm tin vào tình yêu càng không... Nhiều lúc cũng muốn yêu, cũng muốn qan tâm ai đó và càng muốn đc người khác qan tâm, nhưng dường như... Sau tất cả những thứ t đã và đang có được ... Đc yêu thương, đc chăm sóc, được qan tâm, đc hỏi han, đc nuông chiều... Tất cả điều đó, khiến t lo sợ... Lo sợ 1 lúc nào đó mở mắt ra, mọi thứ đang tồn tại qanh t, những ng đã và đang bên t, những ng đang yêu thương t, những thứ t quý trọng,... sẽ biến mất.
T hạnh phúc vì hiện tại nhưng t không dám sống trong nó, không dám hết mình vì nó thêm 1 lần nữa, k dám đặt tay lên ôm ấp, yêu thương nó như chính hơi thở của mình... T sợ 1 lần nữa đặt niềm tin sai chỗ, t sợ phải đau thêm 1 lần nữa, t sợ sau nụ cười đó là không gian đen tối của những chuỗi ngày đã qa.. T cố gắng để có nó, nhưng lại k dám chạm vào nó, sợ bản thân tổn thương 1 lần nữa, ....
Không biết từ bao h, con người t lại trở nên vô cảm như thế này...
Chỉ muốn xà vào lòng mẹ, chỉ muốn xung qanh là ng thân, k muốn cô độc thế này... Sao bao nhiu cũng cảm thấy k đủ, sao bao nhiêu cũng cảm thấy cô độc... Trước đây mạnh mẽ bao nhiêu thì giờ đây .. hèn bấy nhiêu.
T ghét con người t của thực tại, vô dụng, bất tài ...
T chán ghét bản thân mình muốn mà k thể cố gắng...



SG, 27/06/15

Chán ngấy cãi nhau. Cãi nhau lúc nào cũng làm căng thẳng mệt mỏi. Không có gì gọi là cãi nhau mới vui như a nói. K có gì gọi là thích như a ...